
Đàn ong dú không đều quanh năm. Có mùa nó sung, có mùa chững lại, có mùa gần như đứng yên.
Người mới thường không biết điều đó, nên thấy đàn chững thì tưởng có vấn đề — rồi can thiệp. Mà can thiệp nhầm là cách hỏng phổ biến nhất trong năm đầu.
Bài này mô tả hình dạng chung của một năm. Nhịp cụ thể thì mỗi vùng mỗi khác, và cái đáng làm nhất là tự dựng lịch cho chính vườn mình — cách làm ở cuối bài.
Trùng với mùa hoa chính của vùng.
Nhìn thấy gì ở cửa tổ: dòng ong ra vào dày, giờ cao điểm thì phải chờ nhau để vào. Nhiều con mang phấn ở chân về. Ống sáp ở cửa dày dặn, được sửa mỗi ngày, lúc nào cũng có lính đứng canh.
Bên trong: bọng mật căng đầy, vùng ấu trùng có nhiều ô mới đang xây, cấu trúc lấp dần khoang thùng — và tới cuối mùa thì đàn bắt đầu xây ra những chỗ trước đó bỏ trống, sát nắp sát vách.
Việc của người nuôi: đây là mùa duy nhất nên làm mọi việc cần mở thùng — lấy mật, thu keo, chuẩn bị thùng cho đàn chia. Vì đàn còn cả mùa dài phía trước để dựng lại phần bị động vào.
Thường ở cuối mùa sung, khi đàn đã mạnh và tổ đã chật.
Nhìn thấy gì: ngoài dấu hiệu của mùa sung thì thêm một thứ — ong bay lượn thăm dò quanh vùng nhiều hơn bình thường. Đó là nhóm đi tìm hốc trống.
Điều quan trọng: ong dú không chia dứt khoát như ong mật. Nó mở rộng dần — một nhóm ong thợ tìm được hốc trống gần đó, bắt đầu mang sáp và keo sang xây, đi lại giữa hai nơi trong thời gian khá dài.
Việc của người nuôi: có sẵn một thùng trống đã hết mùi, đặt ở chỗ có cảnh quan khác hẳn thùng mẹ. Không có thì đàn chọn một hốc nào đó quanh vườn — hốc tường, ống nước cũ, gốc cây mục — và coi như mất tổ mới.
Đây là mùa người mới hay hoảng.
Nhìn thấy gì: dòng ra vào thưa hẳn, có ngày gần như không thấy con nào. Ít con mang phấn về. Đàn co lại.
Đó là bình thường. Ong không bay được trong mưa, và nhiều cây cũng không trổ. Đàn sống bằng dự trữ và chờ.
Rủi ro thật của mùa này không phải đói mà là ẩm. Thùng ẩm liên tục dẫn tới mốc, và mốc trong tổ ong dú gần như không chữa được. Kiến cũng dời tổ tránh ngập và đi tìm chỗ khô cao ráo — mà cái kệ thùng ong là đúng thứ đó.
Việc của người nuôi: kiểm mái che, kiểm đường kiến, và đừng mở thùng. Mở ra là đưa hơi ẩm vào đúng lúc đàn đang phải bịt kín nhà.
Có nơi trùng với mùa mưa, có nơi là một quãng riêng sau đó.
Nhìn thấy gì: ong vẫn ra vào nhưng thưa và không mang phấn về mấy. Bên trong thì bọng mật vơi dần.
Đây là lúc dự trữ được dùng tới — và là lý do vì sao không lấy mật trước hoặc trong giai đoạn này. Lấy đi phần dự trữ nghĩa là đẩy đàn vào thế phải cầm cự với kho rỗng.
Việc của người nuôi: để yên. Nếu vùng có mùa cạn rất dài thì hỏi người nuôi trong vùng về cách xử lý phù hợp ở đó, vì mỗi nơi mỗi khác.
| Mùa | Cửa tổ | Việc nên làm | Việc phải nhịn |
|---|---|---|---|
| Sung | Ra vào dày, nhiều phấn | Lấy mật, thu keo, chuẩn bị thùng | |
| Chia | Thêm ong bay thăm dò quanh vùng | Đặt sẵn thùng trống chỗ cảnh khác | Đừng đặt cạnh thùng mẹ |
| Mưa | Thưa hẳn, ít phấn | Kiểm mái che, kiểm đường kiến | Đừng mở thùng |
| Cạn | Thưa, gần như không phấn | Để yên | Đừng lấy mật |
Đây là phần đáng giá nhất của việc biết nhịp năm.
Chững theo mùa: cả vùng cùng chững, và nó theo chu kỳ — năm ngoái cũng vậy vào tháng này. Dòng ra vào thưa nhưng ống sáp ở cửa vẫn dày dặn, vẫn có lính canh.
Đàn có vấn đề: chững vào lúc đáng lẽ phải sung, hoặc chững kéo dài quá mùa. Ống sáp ở cửa nham nhở, không được sửa. Không thấy con nào mang phấn về trong nhiều tuần liền.
Và một dấu hiệu chỉ mở thùng mới thấy: vùng ấu trùng không có ô mới nào đang xây — đó là dấu hiệu xấu ở bất kỳ mùa nào.
Không cần đo đạc gì. Mỗi tuần ghi một dòng: ngày, dòng ong ra vào dày hay thưa, có thấy con mang phấn không.
Thêm một dòng nữa thì càng tốt: quanh nhà đang có gì nở. Không cần biết tên cây, ghi mô tả cũng được.
Sau một năm thì có thứ mà không bài viết nào cho được: nhịp của chính đàn mình, ở chính chỗ mình ở. Và từ năm thứ hai thì biết trước tháng nào đàn sẽ chững — nên không còn hoảng, và không can thiệp nhầm.
Ai muốn đi sâu vào kỹ thuật nuôi theo từng giai đoạn thì phần đó nằm ở ongdu.com.
Có, và đó là lý do lời khuyên nuôi một đàn qua trọn một năm hợp lý hơn người ta tưởng. Thấy đủ bốn mùa của một đàn thì hiểu nhiều hơn nuôi ba đàn trong nửa mùa.
Vẫn có mùa đàn sung hơn và mùa chững hơn, chỉ là ranh giới không rõ như nơi khác. Cách chắc nhất là hỏi người nuôi trong chính vùng đó, và tự ghi lịch của vườn mình.
Nhìn ống sáp ở cửa tổ — còn dày dặn và có lính canh thì đàn vẫn ổn. Nếu vẫn không yên tâm thì hỏi người nuôi gần nhà, mô tả đúng cái mình thấy. Việc không nên làm là mở thùng ra xem cho yên tâm.
Đầu mùa sung của vùng mình, khi đàn đang lên quân và còn cả mùa dài phía trước để ổn định ở chỗ mới. Tránh mua giữa mùa mưa dài hoặc lúc vùng đang cạn hoa.
Tuỳ vùng và tuỳ sức đàn, nhưng nguyên tắc thì cố định: chỉ lấy trong mùa sung, khi bọng mật căng đầy, và luôn để lại phần dự trữ. Với phần lớn người nuôi vài thùng thì một lần mỗi năm là chuyện bình thường.
Không cần mở thùng. Chỉ cần ngồi nhìn cửa tổ vào bốn thời điểm trong ngày là hiểu được đàn đang làm gì.
Khác hẳn ong mật, và chính cái khác đó là lý do người ta tách đàn ong dú được — cũng là lý do tách ép thì hỏng cả hai bên.
Biết ai làm việc gì thì đọc được cửa tổ — và hiểu vì sao mất chúa là chuyện đàn không tự cứu được trong nhiều trường hợp.
Người ta nuôi ong dú vì mật, và mật thì rất ít. Nhưng thứ nó làm cho khu vườn thì lớn hơn nhiều — và đó là phần không ai cân đong nên cũng không ai nh
Con ong nhỏ sẫm màu hay bay quanh hoa mười giờ, làm tổ trong hốc tường, không đốt ai bao giờ — nhiều người sống cạnh nó cả đời mà không biết đó là loà
Cổng vào nghề nuôi ong Việt Nam. So sánh các loài ong người ta thật sự nuôi được — ong dú, ong mật, ong nội, ong rừng — để chọn đúng loài trước khi bỏ tiền.