
Hỏi người nuôi ong dú vì sao nuôi thì câu trả lời thường là mật. Rồi nói tới sản lượng thì ai cũng phải thừa nhận nó rất ít — một tổ cho quanh mức ba phần mười tới một lít rưỡi mỗi năm.
Nhưng có một thứ đàn ong làm cho khu vườn mà không ai cân đong, nên cũng không ai nhắc tới khi tính chuyện nuôi.
Chính cái nhược điểm lớn nhất của nó — bay gần — lại là ưu điểm ở đây.
Ong mật bay xa, có thể đi vài cây số tìm nguồn hoa tốt hơn. Đặt một đàn ong mật trong vườn nhà không có nghĩa là nó thụ phấn cho vườn nhà; nó có thể đang làm việc ở vườn cách đó hai cây số.
Ong dú thì bán kính kiếm ăn chỉ quanh mấy trăm mét. Gần như toàn bộ công sức của cả đàn đổ vào đúng khu vườn đặt thùng và mấy nhà xung quanh. Đây là loài thụ phấn ở lại.
Thêm nữa nó nhỏ. Con ong dú nhỏ hơn ong mật nhiều, nên nó chui được vào những bông hoa nhỏ và hoa hình ống mà ong mật không vào nổi hoặc chỉ đứng ngoài hút mật mà không chạm nhuỵ.
Chuyện này lặp lại đủ nhiều để thành một dạng kinh nghiệm chung: người nuôi ong dú trong vườn hay nói rằng sau một hai mùa, cây trong vườn đậu trái đều hơn — nhất là nhóm bầu bí mướp khổ qua, và nhóm cây có hoa nhỏ.
Không ai đo được chính xác bao nhiêu phần là nhờ đàn ong, vì vườn còn nhiều biến số khác. Nhưng cái rõ ràng là: một đàn vài trăm tới vài nghìn con làm việc suốt ngày trong bán kính vài trăm mét thì đó là một lực lượng thật.
Và khác với thuê đàn thụ phấn theo vụ như nghề ong mật thương mại, đàn ong dú ở đó quanh năm, làm việc cả những mùa không ai nghĩ tới.
Nhóm bầu bí, mướp, khổ qua, dưa. Hoa đực hoa cái riêng, cần côn trùng mang phấn qua lại. Thiếu côn trùng thì hoa rụng, trái non teo — chuyện nhiều nhà vườn quen thuộc mà không biết nguyên nhân.
Cây có hoa nhỏ mọc thành chùm. Ong nhỏ làm việc ở đây hiệu quả hơn ong lớn.
Cây ăn trái trong vườn nhà. Xoài, mận, ổi, chanh — nhóm này vốn được nhiều loài côn trùng thụ phấn, và thêm một đàn ong ở ngay đó thì phần việc được chia bớt.
Nhóm ít hưởng lợi hơn: cây thụ phấn nhờ gió như lúa, ngô — chúng không cần côn trùng.
Nếu chỉ tính mật thì nuôi ong dú ở quy mô vườn nhà là một việc không có nhiều ý nghĩa kinh tế. Phần lớn người nuôi vài thùng đều biết điều đó và họ nuôi vì lý do khác.
Nhưng với nhà có vườn cây thì bài toán khác đi. Đàn ong không chỉ cho mật, nó còn làm việc cho chính cái vườn đó — và phần việc đó có giá trị thật dù không ai viết hoá đơn cho nó.
Đây cũng là lý do ở nhiều vùng, người ta đặt thùng ong dú trong vườn cây ăn trái mà không quan tâm lắm tới chuyện lấy mật. Đàn ở đó là một phần của cái vườn.
Đặt giữa vườn hơn là ở góc. Bán kính kiếm ăn ngắn nên vị trí thùng quyết định phần vườn nào được phục vụ nhiều nhất. Thùng ở góc thì nửa bán kính rơi ra ngoài đất nhà mình.
Vườn lớn thì chia nhiều thùng đặt rải. Hai thùng ở hai đầu vườn phủ được rộng hơn hai thùng cạnh nhau.
Giữ hoa dại bờ rào. Đây là chỗ nhiều người làm ngược. Dọn sạch cỏ hoa bờ rào cho gọn thì đàn mất nguồn ăn những lúc cây chính chưa ra hoa — và đàn yếu thì không thụ phấn được cho ai cả.
Và quan trọng nhất: cẩn thận với thuốc. Một đợt phun trong vườn hoặc vườn kế bên có thể mất cả đàn. Nếu đã nuôi ong để vườn được lợi thì phải xếp lịch phun quanh đàn ong, chứ không phải ngược lại.
| Ong dú | Ong mật | |
|---|---|---|
| Bán kính làm việc | Quanh mấy trăm mét | Vài cây số |
| Ở lại vườn nhà | Gần như hoàn toàn | Có thể đi làm nơi khác |
| Kích thước con | Nhỏ, vào được hoa nhỏ | Lớn hơn |
| Có mặt quanh năm | Có, nuôi cố định | Trại thương mại thì di chuyển |
| Rủi ro với người trong vườn | Không đốt được | Đốt |
Từ chỗ này rất dễ trượt sang quảng cáo: "nuôi một đàn ong dú thì vườn tăng năng suất bao nhiêu phần trăm". Con số đó không ai đo được ở quy mô vườn nhà, và biến số thì quá nhiều — thời tiết, giống cây, chăm bón, các loài côn trùng khác vốn đã có sẵn.
Điều nói được chắc chắn: ong dú là loài thụ phấn ở lại vườn, làm việc quanh năm, không đốt ai, và không cần công chăm. Chỉ riêng bốn thứ đó đã đủ để nó có chỗ trong một khu vườn, không cần thêm con số nào.
Ai muốn đi sâu vào phần nuôi — chọn tổ giống, nhịp chăm theo mùa, chia đàn, lấy mật — thì phần đó nằm ở ongdu.com.
Không có con số chuẩn, và nó phụ thuộc diện tích vườn nhiều hơn là phụ thuộc cây gì. Cách nghĩ thực tế: một thùng phục vụ tốt phần vườn trong bán kính vài trăm mét quanh nó, nên vườn rộng thì chia thùng ra đặt rải thay vì dồn một chỗ.
Có, nhưng mức tác dụng nhỏ hơn so với vườn vắng côn trùng. Điều đáng nói là đàn nuôi thì ổn định — côn trùng hoang phụ thuộc thời tiết và môi trường xung quanh, có mùa nhiều mùa ít, còn đàn trong thùng thì luôn ở đó.
Không. Nó lấy mật hoa và phấn — những thứ cây tiết ra chính là để dụ côn trùng tới thụ phấn. Đó là quan hệ hai bên cùng có lợi, không phải chuyện cây bị mất gì.
Tuỳ loại thuốc, và đây là chỗ nên hỏi người bán thuốc hoặc cán bộ nông nghiệp tại địa phương chứ đừng đoán. Cách làm phổ biến của người nuôi là đóng cửa tổ trong buổi phun và mở ra hôm sau, đồng thời xin chủ vườn kế bên nhắn trước mỗi khi họ phun.
Rất ít, vì ong dú không đốt nên người làm vườn đi lại bình thường quanh thùng. Chỉ cần tránh đặt thùng ngay lối đi hay chỗ hay va chạm, và đừng để cửa tổ quay thẳng vào chỗ mình hay đứng làm việc.
Không cần mở thùng. Chỉ cần ngồi nhìn cửa tổ vào bốn thời điểm trong ngày là hiểu được đàn đang làm gì.
Khác hẳn ong mật, và chính cái khác đó là lý do người ta tách đàn ong dú được — cũng là lý do tách ép thì hỏng cả hai bên.
Biết ai làm việc gì thì đọc được cửa tổ — và hiểu vì sao mất chúa là chuyện đàn không tự cứu được trong nhiều trường hợp.
Đàn không đều quanh năm, và người mới thường tưởng mùa chững lại là đàn có vấn đề. Biết trước nhịp đó thì đỡ can thiệp nhầm — mà can thiệp nhầm là các
Con ong nhỏ sẫm màu hay bay quanh hoa mười giờ, làm tổ trong hốc tường, không đốt ai bao giờ — nhiều người sống cạnh nó cả đời mà không biết đó là loà
Cổng vào nghề nuôi ong Việt Nam. So sánh các loài ong người ta thật sự nuôi được — ong dú, ong mật, ong nội, ong rừng — để chọn đúng loài trước khi bỏ tiền.