
Có một ranh giới rất rõ trong thế giới loài ong, và nó không nằm ở chỗ con nào hiền con nào dữ, con nào cho nhiều mật con nào ít. Nó nằm ở chỗ chúng làm tổ kiểu gì.
Ong làm tổ trong hốc kín — hốc cây, hốc đá, hốc tường — thì nuôi được. Vì cái hốc đó thay bằng cái thùng gỗ là xong; với con ong thì một khoang tối, kín, đúng kích thước là một cái hốc, bất kể ai làm ra nó. Ong dú, ong nội, ong Ý đều thuộc nhóm này.
Ong làm tổ hở giữa trời thì không. Bánh tổ của chúng gắn trực tiếp vào cành cây hay vách đá, và cả cấu trúc đàn phụ thuộc vào chính chỗ đó — độ nghiêng, độ cao, hướng nắng, khoảng trống bên dưới. Không có cái thùng nào thay thế được một cành cây. Ong khoái và ong ruồi đều thuộc nhóm này, và đó là lý do sau mấy trăm năm vẫn không ai nuôi được chúng.
Ong khoái là loài ong mật lớn nhất nước ta. Đàn của nó làm một bánh tổ duy nhất, treo lộ thiên dưới cành cây cao hoặc gờ đá, có bánh rộng cả mét. Một tổ cho lượng mật lớn hơn nhiều so với một thùng ong nuôi.
Nhưng nó dữ thật sự. Khi tổ bị động, cả đàn bay ra và truy đuổi rất xa. Đây là loài gây ra phần lớn các vụ tai nạn do ong ở nước ta, và không phải chuyện đùa — một người bị cả đàn đốt có thể nguy hiểm tính mạng.
Thêm nữa, ong khoái là loài di cư. Đàn ở một nơi theo mùa hoa rồi bỏ tổ đi cả đàn, có khi hàng trăm cây số, rồi mùa sau quay lại vùng cũ. Cái tổ để lại là tổ trống. Một loài vừa dữ, vừa làm tổ hở, vừa bỏ đi theo mùa thì không có đường nào thuần dưỡng.
Nghề gác kèo ong ở rừng tràm U Minh là cách con người làm ăn với loài này mà không cần thuần dưỡng nó. Đây là một trong những nghề rừng lâu đời nhất còn sống tới giờ.
Cách làm, nói gọn: người thợ chọn một khoảnh rừng tràm có nắng chiếu tới, dựng sẵn một thanh gỗ — cái kèo — đặt nghiêng ở độ cao và góc nhất định, phát quang bên dưới cho thoáng. Rồi về. Đàn ong khoái đi tìm chỗ làm tổ, gặp cái kèo đúng ý thì đóng tổ vào đó.
Cái tinh của nghề nằm hết ở chỗ chọn và đặt kèo. Góc nghiêng, hướng, độ cao, khoảng trống bên dưới, loại cây xung quanh — mỗi thứ sai một chút là kèo để cả mùa không có con ong nào tới. Người thợ giỏi là người gác mười kèo thì tám kèo có ong, và cái biết đó truyền trong nhà chứ không có sách nào dạy.
Điểm cần nói rõ: người gác kèo không sở hữu đàn ong nào cả. Họ sở hữu cái kèo và quyền khai thác khoảnh rừng đó. Đàn ong là của rừng, tự tới và tự đi. Đó là lý do gọi đây là nghề khai thác chứ không phải nghề chăn nuôi, và cũng là lý do nó gắn chặt với việc giữ rừng — mất rừng tràm thì mất nghề, không có cách nào bù.
Ong ruồi là loài ong mật nhỏ nhất, chỉ nhỉnh hơn con ruồi. Tổ của nó cũng là một bánh duy nhất treo hở, nhưng bé — thường chỉ bằng bàn tay tới cỡ cái đĩa, đóng trên cành cây bụi thấp, trong lùm cây ven đường, đôi khi ngay trong vườn nhà.
Lượng mật rất ít, tính bằng vài chục tới trăm mấy mililít cho cả tổ. Không có mô hình nuôi ong ruồi trong thùng nào chạy được, cùng lý do với ong khoái. Gặp tổ thì người ta lấy, vậy thôi.
Chỗ đáng nói là nó hay bị gọi nhầm thành ong dú, vì cả hai đều nhỏ và đều gặp trong vườn nhà. Hai loài khác hẳn nhau:
| Ong ruồi | Ong dú | |
|---|---|---|
| Ngòi đốt | Có, đốt được | Không dùng được |
| Tổ | Hở, một bánh treo trên cành | Kín, trong hốc cây hốc tường |
| Nuôi trong thùng | Không | Được |
| Hình bánh tổ | Ô lục giác phẳng như ong mật | Bọng tròn như quả trứng, lộn xộn |
| Vị mật | Ngọt như mật ong mật | Chua rõ |
Nhìn cái tổ là phân biệt được ngay, không cần nhìn con. Tổ treo lộ thiên trên cành thì chắc chắn không phải ong dú. Ai thấy tổ trong hốc tường, trong ống tre, trong gốc cây mục và muốn biết có nuôi được không thì hướng tìm hiểu nằm ở ongdu.com.
Người định nuôi ong thường bỏ qua phần này vì nghĩ không liên quan. Nhưng có ba chỗ nó liên quan trực tiếp.
Thứ nhất, để không mua nhầm. Có người bán "tổ ong rừng về nuôi" mà thực chất là bánh tổ ong khoái hoặc ong ruồi cắt về — thứ đó không sống trong thùng được, tiền mất là chắc.
Thứ hai, để hiểu mật rừng. Phần lớn thứ bán ra dưới tên mật ong rừng ở nước ta là mật ong khoái do người đi rừng lấy về. Biết nó đến từ đâu thì đánh giá được vì sao nó theo mùa, vì sao mỗi mẻ một khác, và vì sao nó không có sản lượng ổn định như mật nuôi.
Thứ ba, để biết cái ranh giới hốc kín và tổ hở. Ranh giới đó giải thích gọn gàng vì sao trong ngần ấy loài ong ở Việt Nam thì chỉ có ba loài nuôi được, và nó giúp người mới khỏi mất thời gian với những hướng không có đường ra.
Tránh xa và không tự xử lý. Đây là loài đốt nguy hiểm thật sự, và cả đàn phản ứng cùng lúc khi tổ bị động. Cần gỡ thì gọi người có nghề hoặc lực lượng chức năng tại địa phương, đừng nghe cách hun khói tự làm trên mạng — phần lớn tai nạn xảy ra đúng lúc người ta đang tự làm theo mấy cách đó.
Khác chứ không phải hơn. Mật rừng lấy từ hoa tự nhiên nhiều loài nên vị phức tạp và mỗi mẻ một khác, đó là cái người ta thích. Nhưng nó cũng không kiểm soát được về độ chín và độ ẩm — mật lấy non thì nhiều nước, dễ lên men. Mật nuôi thì đều hơn và kiểm soát được, đổi lại ít bất ngờ.
Còn, nhưng gắn với rừng tràm và với quy định quản lý rừng ở từng nơi, nên không phải chuyện ai muốn dựng kèo ở đâu cũng được. Ai quan tâm nghiêm túc thì phải hỏi chính quyền và đơn vị quản lý rừng tại địa phương, và học từ người đang làm nghề ở đó.
Có — chính ong dú và ong nội đều là loài bản địa sống hoang trong rừng và vườn, và cả hai đều nuôi được vì làm tổ trong hốc kín. Nên "ong rừng" không đồng nghĩa với "không nuôi được"; thứ quyết định vẫn là kiểu làm tổ.
Với loài làm tổ hốc kín thì được, và nhiều người vẫn bắt đầu bằng cách đó. Nhưng chuyển tổ hoang vào thùng là việc khó — làm ẩu thì vỡ vùng ấu trùng và mất cả đàn. Người chưa có kinh nghiệm nên đi theo người biết nghề vài lần trước khi tự làm, và nên nhớ tổ nào ở trong hốc cây sống thì còn liên quan tới chuyện cây đó của ai.
Người nuôi ong là nhóm nhận ra sớm nhất, vì họ nhìn vào cùng một vùng suốt nhiều năm. Và điều họ thấy cũng liên quan trực tiếp tới đàn của chính họ.
Một nghề rất cũ, rất nguy hiểm, và đang thu hẹp lại vì những lý do không liên quan gì tới kỹ thuật.
Phần lớn loài ong không sống thành đàn, không có mật để lấy, và không ai nuôi được. Nhưng chúng làm phần lớn việc thụ phấn trong vườn nhà.
Người ta quen gọi chung là «ong dú», nhưng dưới cái tên đó là nhiều loài khác nhau — và không phải loài nào cũng nuôi trong thùng được.
Thấy ong ra vào một cái hốc trong tường hay gốc cây thì phản ứng đầu tiên thường là lo. Nhưng loài nào làm tổ ở đó quyết định hoàn toàn việc nên làm g
Cổng vào nghề nuôi ong Việt Nam. So sánh các loài ong người ta thật sự nuôi được — ong dú, ong mật, ong nội, ong rừng — để chọn đúng loài trước khi bỏ tiền.