
Đàn nào cũng gom phấn hoa — đó là nguồn đạm để nuôi ấu trùng. Nhưng chỉ ong mật cho thu phấn được, còn ong dú thì gần như không.
Hiểu vì sao thì hiểu luôn một chuyện quan trọng hơn với người nuôi: thiếu phấn nguy hơn thiếu mật.
Mật là năng lượng cho ong trưởng thành. Phấn là đạm để nuôi lứa non.
Hai thứ không thay thế nhau được. Và đây là chỗ người mới hay hiểu sai:
Thiếu mật thì đàn đói ngay và thấy ngay.
Thiếu phấn thì đàn vẫn bay ra vào bình thường trong khi không có lứa kế tiếp. Đến lúc nhận ra thì đã mất một thế hệ, và vài tuần sau là quân thưa hẳn.
Nên một đàn «đủ ăn» mà vẫn teo dần thường là thiếu phấn chứ không thiếu mật.
Ong mật mang phấn về trong chỗ lõm ở chân sau thành những cục gọn. Người nuôi đặt một tấm lưới ở cửa tổ với lỗ vừa đủ để ong chui qua nhưng làm cục phấn rơi xuống khay hứng bên dưới.
Cách này hoạt động vì đàn đông và lượng phấn mang về lớn — lấy đi một phần thì đàn vẫn đủ.
Nhưng ngay cả với ong mật thì đây cũng là việc phải cân nhắc: hứng liên tục thì đàn thiếu đạm và ngừng nuôi lứa. Người có nghề hứng theo đợt và ngừng khi đàn cần.
Ba lý do chồng lên nhau:
Đàn nhỏ. Vài nghìn con, lượng phấn mang về mỗi ngày ít. Lấy đi một phần là lấy vào phần đàn đang cần.
Không có lưới hứng phù hợp. Cửa tổ ong dú là cái ống sáp do chính đàn xây, không phải một khe thẳng. Đặt lưới vào đó là phá cửa nhà của đàn — và chúng sẽ trét lại hoặc bỏ đi.
Phấn được cất trong bọng, trộn lẫn. Ong dú chứa phấn trong những bọng riêng, và nó không nằm thành cục rời như ở ong mật. Lấy ra là mở tổ và phá bọng.
Nên với ong dú, câu trả lời gọn: để đàn dùng phấn của nó. Phần thu được của loài này là mật, keo, và tổ giống.
| Ong mật | Ong dú | |
|---|---|---|
| Mang phấn về | Cục gọn ở chân sau | Cũng ở chân sau |
| Cất trong tổ | Ô sáp riêng | Bọng, trộn lẫn |
| Cửa tổ | Khe thẳng | Ống sáp đàn tự xây |
| Thu phấn được | Được, bằng lưới hứng | Gần như không |
| Phần thu chính | Mật, phấn, sáp | Tổ giống, keo, ít mật |
Không thu phấn, nhưng đọc phấn — và đây là kỹ năng quan sát hữu ích nhất trong nghề.
Đứng ngoài cửa tổ vào lúc nắng lên, nhìn xem có con nào mang cục phấn ở chân về không.
Phấn về nghĩa là đàn đang nuôi lứa — tức là đang lên chứ không chỉ đang sống. Đây là dấu hiệu tốt nhất đọc được từ bên ngoài, và nó đáng tin hơn cả việc đếm số con ra vào.
Ngược lại, nhiều ngày nắng liền mà không thấy con nào mang phấn về là dấu hiệu nặng — đáng hỏi người có kinh nghiệm.
Và phân biệt hai loại cục ở chân: phấn thì xốp, đục, màu vàng cam trắng; nhựa cây thì bóng hơn, trong hơn, màu sẫm. Con mang nhựa về là con đang lo việc xây và vá tổ.
Với người nuôi ong dú, cách duy nhất tác động được tới nguồn phấn là trồng thêm cây có hoa nở lệch mùa nhau.
Chọn cây ra hoa nhiều và rải rác trong năm hơn là cây có hoa to đẹp. Ong dú lấy được từ hoa nhỏ, hoa cây bụi, hoa rau — thứ có sẵn trong vườn tạp.
Vùng độc canh thì có một đợt rộ rồi trắng nguồn cả quãng dài, và đó đúng là lúc đàn thiếu phấn mà người nuôi không nhận ra.
Mỗi loài hoa cho phấn một màu, nên nhiều màu trong cùng một ngày nghĩa là đàn đang lấy từ nhiều nguồn — dấu hiệu vùng hoa đa dạng. Đây là thứ nhìn cho vui và để hiểu vườn mình, không phải phép đo.
Người mới thì không nên tự làm. Đặt thức ăn vào tổ ong dú không đúng cách dễ làm ẩm và mốc bên trong — hại hơn là để yên. Hỏi người nuôi có kinh nghiệm trong vùng trước.
Gần như luôn là của ong mật, thu bằng lưới hứng ở cửa tổ. Ai bán «phấn hoa ong dú» với số lượng thì nên hỏi kỹ họ thu bằng cách nào.
Có thể, vì không còn lứa để nuôi thì đàn ngừng gom phấn. Nhưng cũng có thể là mùa trắng hoa hoặc đàn vừa bị động. Đừng tự kết luận — hỏi người có kinh nghiệm và mô tả cụ thể cái mình thấy.
Hai thứ giành nhau cùng một nguồn lực đàn, nên nghĩ theo hướng phân bổ chứ đừng nghĩ là cộng thêm. Và hứng quá tay thì đàn thiếu đạm, ngừng nuôi lứa — cuối cùng mất cả hai.
Sáp là một mặt hàng riêng của nghề ong mật. Với ong dú thì nó gần như không tách ra được — và lý do nằm ở cách chúng xây tổ.
Câu hỏi đầu tiên của người tính nuôi. Con số trên mạng thì nhiều, nhưng gần như không dùng được — và hiểu vì sao thì tự ước lượng được cho vườn mình.
Câu trả lời thường gặp là «vì nó quý» — nghe như bào chữa. Có một câu trả lời khác, kiểm chứng được, và nó thuyết phục hơn nhiều.
Nghề nuôi ong mật có nhiều dòng sản phẩm hơn hẳn nghề ong dú, và khác biệt đó không nằm ở kỹ thuật mà nằm ở chính cách hai loài xây tổ.
Cùng gọi là mật ong nhưng hai loại khác nhau tới mức người quen loại này nếm loại kia thường tưởng bị hỏng. Và trong tổ còn bốn thứ khác đáng tiền hơn
Cổng vào nghề nuôi ong Việt Nam. So sánh các loài ong người ta thật sự nuôi được — ong dú, ong mật, ong nội, ong rừng — để chọn đúng loài trước khi bỏ tiền.