
Nói tới nuôi ong thì phần lớn người nghĩ tới mật. Nhưng trong tổ còn mấy thứ khác, và với một số trại thì chúng là nguồn thu đáng kể chứ không phải phần phụ.
Điều đáng nói: loài nào cho được cái gì thì không phải chuyện kỹ thuật, mà nằm ở chính cách hai loài xây tổ.
Ong tiết sáp từ tuyến trên bụng để xây tổ. Đây là sản phẩm cổ điển nhất của nghề nuôi ong, dùng trong nến, mỹ phẩm, đồ thủ công.
Ong mật: thu được và có thị trường rõ. Bánh tổ là sáp thuần, và khi cắt nắp bánh mật để quay thì phần nắp sáp đó gom lại được. Tổ cũ thải ra cũng nấu lại thành sáp.
Ong dú: không tách riêng được. Nó không xây bằng sáp thuần mà bằng sáp đã trộn nhựa cây — hỗn hợp đó là vật liệu xây dựng của cả cái tổ, và tách sáp ra khỏi nhựa thì không phải việc làm được ở quy mô nhà.
Ong gom phấn từ hoa, vo thành viên giắt ở chân sau, mang về làm nguồn đạm nuôi ấu trùng.
Ong mật: thu được bằng một dụng cụ khá tài tình — cửa gạt phấn. Một tấm có lỗ vừa đủ để ong chui qua, nhưng khi chui thì viên phấn ở chân bị gạt rơi xuống khay bên dưới. Đơn giản và hiệu quả.
Ong dú: không thu riêng được. Phấn nằm trong các bọng kín giữa khối tổ, lẫn trong cấu trúc. Không có cách nào gạt ở cửa như với ong mật, và mở tổ ra lấy thì phá nhiều hơn được.
Lưu ý chung cho cả hai: thu phấn là lấy đi nguồn đạm của chính đàn, nên thu quá tay thì đàn nuôi con kém.
Chất do ong thợ tiết ra để nuôi ấu trùng chúa. Đây là sản phẩm đòi kỹ thuật cao nhất.
Ong mật: thu được, nhưng phải biết tạo chúa — tạo ra nhiều mũ chúa nhân tạo, để ong thợ tiết sữa vào nuôi ấu trùng trong đó, rồi thu đúng thời điểm. Đây là nghề riêng trong nghề, không phải việc của người nuôi vài đàn.
Ong dú: không có sản phẩm tương đương ở quy mô khai thác được.
Đây là mục duy nhất mà ong dú ở thế mạnh hơn về tỉ lệ.
Ong mật: keo là chất trám phụ, nằm ngoài cấu trúc tổ. Thu dễ — đặt tấm lưới mắt nhỏ lên khung cầu, đàn trám đầy các mắt lưới, nhấc ra làm lạnh cho giòn rồi bẻ.
Ong dú: keo là vật liệu xây dựng chính, chiếm tỉ lệ cao trong tổ. Nhưng vì nó nằm trong cấu trúc nên không có lưới nào thu được — phải nhặt phần thừa hoặc đặt khay có rãnh cho đàn đắp vào.
Và một chỗ hay hiểu ngược: tỉ lệ cao nhưng tổng lượng thu vẫn ít hơn ong mật, vì đàn ong dú chỉ vài trăm tới vài nghìn con trong khi đàn ong mật vài chục nghìn.
| Sản phẩm | Ong mật | Ong dú | Vì sao |
|---|---|---|---|
| Mật | Nhiều | Rất ít | Đàn nhỏ; không quay máy được |
| Sáp | Thu được, có thị trường | Không tách riêng được | Ong dú xây bằng sáp trộn nhựa |
| Phấn hoa | Thu bằng cửa gạt phấn | Không thu riêng được | Phấn nằm trong bọng kín giữa khối tổ |
| Sữa ong chúa | Thu được, cần kỹ thuật tạo chúa | Không | Không có cách khai thác tương đương |
| Keo ong | Thu dễ bằng lưới | Thu khó, phải dùng khay rãnh | Với ong dú keo nằm trong cấu trúc |
| Thuê thụ phấn | Có ở quy mô trại | Không, nhưng thụ phấn cho chính vườn nhà | Ong dú bay gần, ở lại vườn |
Nghề nuôi ong mật có nhiều dòng thu hơn hẳn, và đó là một phần lý do nó đứng được ở quy mô thương mại: nhiều trại lớn phải có vài dòng thu mới cân được chi phí.
Nghề ong dú gọn lại còn hai — mật và keo. Bù lại cả hai đều là hàng hiếm có thật, hiếm do thuộc tính của loài chứ không do làm giá, và không ai tăng lên được bằng kỹ thuật.
Cộng thêm một thứ không nằm trong bảng và cũng không ai viết hoá đơn cho nó: đàn ong dú thụ phấn cho chính khu vườn đặt thùng, vì nó bay gần nên gần như toàn bộ công sức đổ vào đó. Với nhà có vườn cây thì phần này có giá trị thật.
Ai muốn đi sâu vào riêng phần nuôi ong dú thì phần đó nằm ở ongdu.com.
Với ong mật thì làm được và cửa gạt phấn không đắt. Nhưng nên nhớ phấn là nguồn đạm nuôi ấu trùng của chính đàn — thu quá tay thì đàn nuôi con kém. Người nuôi ít đàn thường để đàn dùng và chỉ thu khi đàn đang rất mạnh.
Phần tổ cũ của đàn đã bỏ có thể dùng lại làm mồi dụ đàn hoang — bôi chút vào thùng mồi thì tỉ lệ đàn vào ở cao hơn hẳn, vì mùi đó báo cho đàn đi tìm nhà rằng đây là chỗ từng có ong. Đó là cách dùng thực tế nhất.
Vì lượng thu được rất nhỏ và đòi kỹ thuật tạo chúa cùng thu đúng thời điểm. Đây là nghề riêng trong nghề nuôi ong mật, không phải thứ người nuôi vài đàn làm được.
Thực tế là không, vì cả hai đều không tách riêng được khỏi cấu trúc tổ. Hai thứ bán được là mật và keo. Ai nói bán sáp ong dú hay phấn ong dú riêng thì nên hỏi kỹ họ thu bằng cách nào.
Tuỳ trại và tuỳ mùa, nhưng nhiều trại có vài dòng cùng lúc — mật, phấn, sáp, và ở một số nơi là tiền cho thuê đàn thụ phấn cho nhà vườn. Dựa vào một dòng duy nhất thì rủi ro cao vì mùa hoa thất bát là cả năm hụt.
Sáp là một mặt hàng riêng của nghề ong mật. Với ong dú thì nó gần như không tách ra được — và lý do nằm ở cách chúng xây tổ.
Đàn nào cũng gom phấn, nhưng chỉ một loài cho thu được. Và hiểu vì sao thì hiểu luôn một chuyện quan trọng hơn: thiếu phấn nguy hơn thiếu mật.
Câu hỏi đầu tiên của người tính nuôi. Con số trên mạng thì nhiều, nhưng gần như không dùng được — và hiểu vì sao thì tự ước lượng được cho vườn mình.
Câu trả lời thường gặp là «vì nó quý» — nghe như bào chữa. Có một câu trả lời khác, kiểm chứng được, và nó thuyết phục hơn nhiều.
Cùng gọi là mật ong nhưng hai loại khác nhau tới mức người quen loại này nếm loại kia thường tưởng bị hỏng. Và trong tổ còn bốn thứ khác đáng tiền hơn
Cổng vào nghề nuôi ong Việt Nam. So sánh các loài ong người ta thật sự nuôi được — ong dú, ong mật, ong nội, ong rừng — để chọn đúng loài trước khi bỏ tiền.